Banner

XÂM PHẠM CHỖ Ở CỦA NGƯỜI KHÁC – HÀNH VI KHÔNG THỂ XEM NHẸ TRONG XÃ HỘI PHÁP QUYỀN

21/04/2026 | Hình sự

Việc tôn trọng chỗ ở của công dân là một trong những quyền cơ bản được Hiến pháp và pháp luật Việt Nam bảo vệ nghiêm ngặt. Tuy nhiên, trong thực tế, không ít trường hợp cá nhân vì động cơ riêng đã có hành vi chiếm giữ, xâm nhập trái phép nơi ở của người khác, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến trật tự xã hội và quyền con người. Vụ việc xảy ra tại thành phố Đà Nẵng,ngày 16/4/2026, khi Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố tiến hành bắt tạm giam ông Hồ Văn D (sinh năm 1972) và trước đó là vợ ông về hành vi “Xâm phạm chỗ ở của người khác”, đã thu hút sự quan tâm lớn của dư luận. Từ vụ việc này, cần nhìn nhận đầy đủ hơn về tính chất pháp lý cũng như hậu quả của hành vi xâm phạm chỗ ở

1. Quyền bất khả xâm phạm về chỗ ở – Nền tảng của quyền con người

Hiến pháp năm 2013 quy định rõ tại Điều 22: “Công dân có quyền có nơi ở hợp pháp. Mọi người có quyền bất khả xâm phạm về chỗ ở. Không ai được tự ý vào chỗ ở của người khác nếu không được người đó đồng ý.” Đây là một trong những quyền cơ bản, gắn liền với đời sống riêng tư, an toàn cá nhân và sự ổn định của mỗi gia đình.

Quyền này không chỉ mang ý nghĩa pháp lý mà còn phản ánh chuẩn mực đạo đức xã hội. Việc tự ý xâm nhập, chiếm giữ nhà ở của người khác không chỉ vi phạm pháp luật mà còn xâm phạm nghiêm trọng đến đời sống riêng tư, gây tâm lý bất an cho người bị xâm phạm.

2. Hành vi “xâm phạm chỗ ở của người khác” theo quy định của Bộ luật Hình sự

Điều 158 Bộ luật Hình sự năm 2015 (sửa đổi, bổ sung năm 2017) quy định về tội xâm phạm chỗ ở của người khác như sau:

“Người nào thực hiện một trong các hành vi sau đây, nếu không thuộc trường hợp quy định tại Điều 159 của Bộ luật này, thì bị phạt cải tạo không giam giữ đến 02 năm hoặc phạt tù từ 03 tháng đến 02 năm:

a) Khám xét trái pháp luật chỗ ở của người khác;
b) Đuổi trái pháp luật người khác ra khỏi chỗ ở của họ;
c) Chiếm giữ chỗ ở hoặc cản trở trái pháp luật người đang cư trú hợp pháp tại chỗ ở của họ.”

Như vậy, hành vi “chiếm giữ nhà ở của người khác” – như trong vụ việc nêu trên  là một trong những hành vi cấu thành tội phạm. Đây là hành vi người phạm tội cố tình chiếm dụng, không cho chủ sở hữu hoặc người có quyền sử dụng hợp pháp được sử dụng chỗ ở của họ.

Trong trường hợp có các tình tiết tăng nặng, như phạm tội có tổ chức, lợi dụng chức vụ quyền hạn, gây ảnh hưởng xấu đến an ninh trật tự, hoặc làm nạn nhân tự sát…, mức hình phạt có thể lên đến 05 năm tù.

3. Phân tích vụ việc tại Đà Nẵng – Dấu hiệu pháp lý đáng chú ý

Theo thông tin ban đầu, việc Cơ quan Cảnh sát Điều tra tiến hành bắt tạm giam cả ông Hồ Văn D và vợ về cùng hành vi cho thấy có dấu hiệu của việc thực hiện hành vi mang tính đồng phạm. Điều này có thể dẫn đến việc áp dụng tình tiết “phạm tội có tổ chức” hoặc “có sự câu kết chặt chẽ”, làm tăng mức độ nghiêm trọng của vụ án.

Ngoài ra, nếu hành vi chiếm giữ nhà ở diễn ra trong thời gian dài, gây cản trở nghiêm trọng đến quyền sinh hoạt bình thường của chủ sở hữu hoặc gây mất an ninh trật tự tại địa phương, thì đây cũng là yếu tố để cơ quan tiến hành tố tụng xem xét áp dụng khung hình phạt nặng hơn.

Một điểm cần lưu ý là trong nhiều vụ việc thực tế, hành vi xâm phạm chỗ ở thường xuất phát từ tranh chấp dân sự như tranh chấp đất đai, nhà ở, thừa kế… Tuy nhiên, dù có tranh chấp, các bên vẫn phải giải quyết thông qua cơ quan có thẩm quyền (Tòa án, Thi hành án dân sự, Cơ quan hành chính), không được tự ý dùng vũ lực hoặc các biện pháp trái pháp luật để chiếm giữ tài sản. Khi vượt quá giới hạn, hành vi dân sự sẽ chuyển hóa thành hành vi hình sự.

4. Ranh giới giữa tranh chấp dân sự và tội phạm hình sự

Một trong những vấn đề gây nhầm lẫn trong thực tiễn là việc phân biệt giữa tranh chấp dân sự và hành vi phạm tội. Không ít người cho rằng khi có tranh chấp về quyền sở hữu nhà ở thì có thể “tạm chiếm” để giữ tài sản. Đây là quan điểm sai lầm.

Pháp luật dân sự cho phép các bên yêu cầu Tòa án giải quyết tranh chấp, áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời nếu cần thiết. Tuy nhiên, tuyệt đối không cho phép một bên tự ý chiếm giữ chỗ ở của bên còn lại. Hành vi này, nếu đủ yếu tố cấu thành, sẽ bị xử lý hình sự theo Điều 158 BLHS.

Do đó, ranh giới nằm ở chỗ:

- Nếu các bên giải quyết bằng con đường pháp lý hợp pháp → Quan hệ dân sự;

- Nếu tự ý dùng hành vi trái pháp luật để chiếm giữ → Có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự.

5. Hậu quả pháp lý và xã hội

Hành vi xâm phạm chỗ ở không chỉ gây thiệt hại về vật chất mà còn ảnh hưởng nghiêm trọng đến tinh thần của người bị hại. Việc bị đuổi khỏi nơi ở hoặc không thể vào nhà của chính mình là một cú sốc lớn, có thể kéo theo nhiều hệ lụy như mất ổn định cuộc sống, mâu thuẫn gia đình, thậm chí phát sinh các hành vi vi phạm pháp luật khác.

Về mặt pháp lý, ngoài việc bị xử lý hình sự, người phạm tội còn có thể phải bồi thường thiệt hại dân sự nếu gây ra tổn thất cho người bị hại, bao gồm thiệt hại về tài sản, chi phí thuê chỗ ở khác, và tổn thất tinh thần.

6. Khuyến nghị và bài học pháp lý

Từ vụ việc tại Đà Nẵng, có thể rút ra một số bài học quan trọng:

* Thứ nhất: Người dân cần nâng cao nhận thức pháp luật, đặc biệt là các quy định liên quan đến quyền sở hữu và quyền về chỗ ở. Không vì nóng vội hoặc mâu thuẫn cá nhân mà thực hiện hành vi trái pháp luật.

* Thứ hai: Khi phát sinh tranh chấp về nhà ở, cần lựa chọn con đường pháp lý chính thống như khởi kiện tại Tòa án hoặc yêu cầu cơ quan có thẩm quyền giải quyết. Đây là cách duy nhất đảm bảo quyền lợi hợp pháp và tránh rủi ro pháp lý.

* Thứ ba: Cơ quan chức năng cần tăng cường tuyên truyền, phổ biến pháp luật, đồng thời xử lý nghiêm minh các trường hợp vi phạm để răn đe, phòng ngừa chung.

7. Kết luận:

Quyền bất khả xâm phạm về chỗ ở là một trong những quyền cơ bản của con người, được pháp luật bảo vệ chặt chẽ. Mọi hành vi xâm phạm, đặc biệt là chiếm giữ trái phép nhà ở của người khác, đều có thể bị xử lý hình sự với những chế tài nghiêm khắc.

Vụ việc ông Hồ Văn D và vợ bị bắt tạm giam tại Đà Nẵng là lời cảnh tỉnh rõ ràng rằng: Trong một xã hội thượng tôn pháp luật, mọi hành vi vượt qua ranh giới pháp lý đều phải trả giá. Việc tôn trọng quyền của người khác không chỉ là nghĩa vụ pháp lý mà còn là chuẩn mực ứng xử cần thiết để duy trì trật tự, an toàn và công bằng trong xã hội.

Nội dung bài viết này mang tính chất tham khảo chung về các quy định pháp luật. DB Legal không chịu trách nhiệm đối với bất kỳ việc sử dụng hoặc áp dụng thông tin này cho mục đích kinh doanh. Để được tư vấn chuyên sâu cho từng trường hợp cụ thể, vui lòng liên hệ chúng tôi.

Để biết thêm thông tin chi tiết:

 

Liên hệ

Địa chỉ 1: Tầng 3, Tòa nhà Indochina Riverside Tower, 74 Bạch Đằng, Phường Hải Châu, Thành phố Đà Nẵng, Việt Nam

Địa chỉ 2: 28 Thanh Lương 20, Phường Hòa Xuân, Thành Phố Đà Nẵng, Việt Nam

Hotline 1: (+84) 357 466 579

Hotline 2: (+84) 985 271 242

Điện thoại: (+84) 236.366.4674

Email: contact@dblegal.vn

zalo
whatsapp