Banner

TRANH CHẤP QUYỀN NUÔI CON SAU KHI LY HÔN LÀ MỘT TRONG NHỮNG VẤN ĐỀ XẢY RA TƯƠNG ĐỐI PHỔ BIẾN

Ly hôn không chỉ là sự chấm dứt quan hệ hôn nhân giữa vợ và chồng mà còn kéo theo nhiều hệ lụy pháp lý và xã hội, đặc biệt là vấn đề quyền nuôi con sau khi ly hôn. Trong thực tế xét xử, không ít vụ án ly hôn trở nên căng thẳng, kéo dài chỉ vì cả hai bên đều muốn giành quyền nuôi con. Pháp luật Việt Nam đã có những quy định tương đối rõ ràng về việc giao con cho ai trực tiếp nuôi dưỡng, tuy nhiên việc áp dụng trong từng trường hợp cụ thể vẫn có thể phát sinh tranh cãi

I. Quy định pháp luật về quyền nuôi con sau khi ly hôn

Theo Điều 81 Luật Hôn nhân và Gia đình năm 2014, sau khi ly hôn, cha mẹ vẫn có quyền và nghĩa vụ trông nom, chăm sóc, nuôi dưỡng và giáo dục con chưa thành niên. Nếu cha mẹ không thỏa thuận được thì Tòa án sẽ quyết định giao con cho một bên trực tiếp nuôi căn cứ vào quyền lợi mọi mặt của con.

Pháp luật cũng phân định theo từng nhóm độ tuổi của trẻ:

1. Đối với con từ đủ 7 tuổi trở lên

Theo khoản 2 Điều 81 Luật Hôn nhân và Gia đình 2014, Tòa án phải xem xét nguyện vọng của con. Đây là quy định nhằm tôn trọng quyền trẻ em được bày tỏ ý kiến đối với những vấn đề liên quan trực tiếp đến cuộc sống của mình.

2. Đối với con dưới 36 tháng tuổi

Khoản 3 Điều 81 Luật Hôn nhân và Gia đình 2014 quy định: Con dưới 36 tháng tuổi được giao cho mẹ trực tiếp nuôi, trừ trường hợp người mẹ không đủ điều kiện để trực tiếp trông nom, chăm sóc, nuôi dưỡng, giáo dục con hoặc cha mẹ có thỏa thuận khác phù hợp với lợi ích của con.

3. Đối với con từ đủ 3 tuổi đến dưới 7 tuổi

Đây là nhóm tuổi thường gây nhiều tranh chấp nhất trong các vụ án ly hôn. Pháp luật không mặc định giao cho cha hoặc mẹ mà Tòa án phải căn cứ vào các điều kiện cụ thể của mỗi bên để đưa ra quyết định bảo đảm quyền lợi tốt nhất cho trẻ.

II. Những tiêu chí Tòa án xem xét khi giao con từ 3 đến dưới 7 tuổi

1. Điều kiện kinh tế

Một trong những yếu tố quan trọng là khả năng bảo đảm cuộc sống vật chất cho trẻ như thu nhập ổn định, điều kiện ăn ở, khả năng chăm sóc y tế và học tập cho con. Tuy nhiên, Tòa án không chỉ căn cứ vào mức thu nhập cao hơn. Nhiều trường hợp người có thu nhập thấp hơn nhưng có điều kiện chăm sóc con tốt hơn vẫn được giao quyền nuôi con.

2. Điều kiện chăm sóc và thời gian dành cho con

Đối với trẻ nhỏ, việc chăm sóc trực tiếp đóng vai trò đặc biệt quan trọng. Tòa án thường xem xét bên nào có nhiều thời gian chăm sóc con hơn, công việc có ổn định hay không, và trước khi ly hôn ai là người trực tiếp nuôi dưỡng, chăm sóc con.

3. Môi trường sống và giáo dục

Môi trường sống ổn định, an toàn và thuận lợi cho việc học tập, phát triển của trẻ là yếu tố quan trọng. Tòa án cũng xem xét sự hỗ trợ của ông bà, người thân trong việc chăm sóc trẻ.

4. Tư cách đạo đức và lối sống của cha mẹ

Nếu một bên có hành vi như bạo lực gia đình, nghiện rượu, cờ bạc hoặc vi phạm pháp luật thì khả năng được giao quyền nuôi con sẽ bị hạn chế. Yếu tố đạo đức và lối sống của cha mẹ luôn được Tòa án cân nhắc nhằm đảm bảo môi trường phát triển lành mạnh cho trẻ.

5. Sự gắn bó tình cảm giữa con và cha mẹ

Trong nhiều vụ án, dù trẻ chưa đủ 7 tuổi để lấy ý kiến chính thức, nhưng Tòa án vẫn xem xét mức độ gắn bó thực tế giữa trẻ với cha hoặc mẹ để hạn chế những thay đổi đột ngột có thể ảnh hưởng đến tâm lý của trẻ.

III. Một số vụ án tranh chấp quyền nuôi con gây tranh cãi

1. Vụ án tại TP.Đà Nẵng

Trong một vụ ly hôn, người chồng là doanh nhân có thu nhập cao, trong khi người vợ làm công việc văn phòng với mức thu nhập thấp hơn. Người chồng cho rằng mình có điều kiện kinh tế tốt hơn nên phải được nuôi con. Tuy nhiên, Tòa án xác định người mẹ là người trực tiếp chăm sóc con từ nhỏ, trong khi người cha thường xuyên đi công tác nên đã quyết định giao con cho người mẹ nuôi dưỡng.

2. Vụ án tại Hà Nội

Trong một vụ án khác, cả hai vợ chồng đều có điều kiện kinh tế tương đương. Tuy nhiên, quá trình xét xử cho thấy người chồng từng có hành vi bạo lực gia đình. Tòa án đã quyết định giao con cho người mẹ trực tiếp nuôi và buộc người cha thực hiện nghĩa vụ cấp dưỡng.

IV. Bảo vệ quyền lợi tốt nhất cho trẻ em

Theo Điều 82 và Điều 83 Luật Hôn nhân và Gia đình 2014, người không trực tiếp nuôi con vẫn có quyền và nghĩa vụ thăm nom, chăm sóc, giáo dục con. Việc cản trở quyền thăm nom con có thể bị xử lý theo quy định pháp luật. Các chuyên gia pháp lý cho rằng trong các vụ án ly hôn, cha mẹ cần đặt lợi ích của con lên trên hết thay vì xem con cái là đối tượng tranh chấp.

V. Kết luận

Tranh chấp quyền nuôi con sau khi ly hôn là vấn đề nhạy cảm và phức tạp. Đối với trẻ từ đủ 3 tuổi đến dưới 7 tuổi, Tòa án phải xem xét tổng thể nhiều yếu tố như kinh tế, thời gian chăm sóc, môi trường sống và tư cách đạo đức của cha mẹ. Nguyên tắc quan trọng nhất vẫn là bảo đảm quyền lợi tốt nhất cho trẻ em.

 

 

Nội dung bài viết này mang tính chất tham khảo chung về các quy định pháp luật. DB Legal không chịu trách nhiệm đối với bất kỳ việc sử dụng hoặc áp dụng thông tin này cho mục đích kinh doanh. Để được tư vấn chuyên sâu cho từng trường hợp cụ thể, vui lòng liên hệ chúng tôi.

Để biết thêm thông tin chi tiết:

 

Liên hệ

Địa chỉ 1: Tầng 3, Tòa nhà Indochina Riverside Tower, 74 Bạch Đằng, Phường Hải Châu, Thành phố Đà Nẵng, Việt Nam

Địa chỉ 2: 28 Thanh Lương 20, Phường Hòa Xuân, Thành Phố Đà Nẵng, Việt Nam

Hotline 1: (+84) 357 466 579

Hotline 2: (+84) 985 271 242

Điện thoại: (+84) 236.366.4674

Email: contact@dblegal.vn

zalo
whatsapp